About m

Bài Viết Mới Nhất

Ngôn Ngữ

Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2016

Đến lúc hối hận đã muộn màng....

Tôi và vợ sống với nhau đến nay đã ngót nghét chục năm trời. Em hiền đúng vậy chưa 1 lần em nặng lời với ai, có chuyện gì em cũng mỉm cười đối diện. Em là vậy bình tĩnh và hiền thục đến nỗi mẹ tôi còn quý em hơn cả con ruột.
Tôi hài lòng về gia đình mình, tôi cứ nghĩ tôi chăm chỉ làm việc kiếm tiền nuôi sống gia đình không gái gú là đủ. Nhưng sau này có ngẫm lại tôi thấy mình chỉ đúng 1 nửa. Thứ người phụ nữ cần đó là sự quan tâm là dành thời gian cho cô ấy còn hơn là cứ về nhà lúc đêm muộn và khi cần thì chìa tiền cho vợ mặc kệ cô ấy lo liệu mọi thứ trong gia đình.
Tôi cứ yên tâm với hậu phương vững chắc ấy và lao vào làm việc, lao vào những cuộc nhậu những bản hợp đồng. Dạo gần đây thấy vợ hơi khác, em hay rủ cả nhà tôi đi du lịch. Nhưng vì bận quá tôi cứ hoãn mãi, em hay nói với tôi về các thói quen sở thích của các con thậm chí của bố mẹ tôi nữa. Em tâm sự với tôi mỗi ngày, em bảo em yêu tôi. Em bảo lấy được tôi làm chồng là niềm hạnh phúc của em. Bỗng dưng vợ tôi sến súa đến lạ, chúng tôi gần gũi nhau nhiều hơn trước.
Vợ sắm cho tôi nhiều áo mới, những hôm nghỉ làm em kéo tôi vào bếp và dạy làm mấy món đơn giản đặc biệt là những muốn Sóc và Bun nhà tôi thích ăn. Em đảm đang và khéo léo khiến tôi thấy mình thật hạnh phúc.
Đêm đêm, tôi mệt rã rời lăn ra giường ngủ mỗi khi về nhà muộn. Nhiều lần trở mình ôm vợ thì thấy giường trống, thấy đèn từ nhà vệ sinh hắt ra tôi nghĩ chắc em đi vệ sinh. Tôi dặn vợ có nhịn tiểu vài hôm để thay đổi thói quen, chứ em cứ dậy cả đêm như thế mệt lắm. Vợ tôi mỉm cười: “Không sao đâu ông xã, em quen rồi”.
Rồi 1 hôm tôi thức giấc thấy vợ mãi không vào, tôi liền chạy ra nhà vệ sinh xem thế nào. Để rồi chết trân khi thấy cảnh tượng ấy. Vợ tôi đang ôm bụng vật vã ngồi bệt xuống đất, người toát hết mồ hôi. Nhìn em rất khổ sở, tôi ôm lấy vợ bế em vào nhà, cơn đau vẫn hành hạ em. Đêm ấy tôi cuống quýt lấy khăn ấm chườm cho vợ. Khoảng 4 giờ sáng em mới chợp mắt được 1 lúc, tôi cứ thế ôm lấy vợ trong vòng tay. Tôi chợt nhận ra vợ mình đã gầy đi rất nhiều.
Sáng hôm sau nhìn em mệt mỏi, tôi hỏi vì sao vợ lại đau như thế, em đau ở đâu thì em chỉ bảo: “Chắc do em bị đại tràng co thắt thôi anh. Em không sao đâu”. Tôi đưa cô ấy đi làm nhưng cả ngày tôi chẳng tập trung nổi vào việc gì. Tôi nghĩ tới nỗi đau thể xác vợ đang chịu đựng.
Từ hôm ấy tôi để ý cứ 2 giờ sáng cơn đau lại tái phát em lại đi vệ sinh, nhiều lúc đang ăn cơm vợ lại bỏ vào nhà vệ sinh ngồi. Tôi đã lén lục túi xách của vợ để rồi bật khóc khi nhìn thấy cuốn sổ khám bệnh ấy. Bác sĩ bảo em bị ung thư dạ dày giai đoạn 2 rồi. Tôi đã khóc, đúng vậy có lẽ từ khi trưởng thành đây là lần đầu tôi khóc. Tôi khóc vì thương vợ, vì sợ mất cô ấy và khóc vì hối hận khi đã vô tâm thiếu quan tâm vợ mình. Tôi ngầm hiểu ra, lâu nay em đâu nhưng câm nín bí mật chịu đựng 1 mình, em toàn lê lết ngoài nhà vệ sinh để tôi không biết, không phải lo lắng.
Tôi chết lặng khi biết được sự thật đó (Ảnh minh họa)
Đêm ấy vợ chồng ôm nhau khóc, cô ấy run rẩy vì sợ chết còn tôi chỉ biết an ủi vợ. Tôi đưa cô ấy đi khám nhiều nơi và uống đủ thứ thuốc nhưng tình hình cũng không khả quan lắm. Vợ hầu như chẳng ăn được gì, ăn gì vào cũng nôn hết, cô ấy gầy rộc đi. Tôi tự hỏi nếu tôi không phát hiện ra thì em còn chịu đựng, giữ bí mật này đến lúc nào nữa. Gia đình tôi luôn tỏ ra vui vẻ để vợ không buồn phiền nhưng thật chất trong lòng ai cũng khổ sở vô cùng. Tôi biết cô ấy khó gắng gượng được lâu nữa, tôi không biết rồi mình sẽ sống sao nếu mất vợ đây? Nghĩ đến đó tôi lại như muốn phát điên lên. Có lẽ tôi sẽ day dứt cả đời vì đã không quan tâm vợ nhiều hơn và không phát hiện ra bệnh tình của vợ sớm hơn. Tôi sợ, sợ lắm, thực sự rất sợ… Vậy nên những người có vợ thì hãy biết trân trọng lấy cô ấy, hãy biết quan tâm tới vợ mình và chiều chuộng họ nhiều hơn. Vì biết đâu 1 ngày nào đó bạn chẳng còn cơ hội ấy nữa, làm chồng mà không biết trân trọng vợ, yêu vợ đó là 1 ông chồng tồi.
Copyright 2015 Keo Ngot ♪

Home | Ten_link_1 | Ten_link_2 | Ten_link_3 | Ten_link_4 |